Most Popular

ads

[Truyện] Một con đĩ còn trinh

- Cô cởi đồ ra đi.

Nó trân mắt nhìn hắn, gương mặt không gợn chút cảm xúc nào đủ để có thể gọi tên, rồi nhẹ nhàng cởi bỏ bộ đồ đang mặc trên người, nằm xuống nệm. Khi cơ thể của hắn phủ lên nó, nó vẫn nhìn hắn một cách vô hồn như vậy, và điều đó làm cho hắn không hài lòng.

- Cô cất cái ánh mắt đó đi. Khó chịu quá.

Nó quay đầu sang một bên, rồi nhắm mắt, chịu cả sức nặng của hắn đè lên thân thể, lẫn tâm trí nó.

Ngủ với một con đĩ.

Việc ấy hắn đã làm hơn chục lần và lần nào cũng thành thục, đạt được cái mà hắn muốn, rồi thì đứng dậy, nhìn con đĩ vẫn còn đang nằm trên giường, trâng tráo tỏ ra e thẹn, kéo nhẹ cái mền che ngang tấm thân trần rũ rượi. Hắn cười khẩy. Một con đĩ có thể vì 10 đồng bạc cắc mà trở thành món đồ chơi trong tay đàn ông, thì vờ vịt e thẹn làm chi cho bọn đàn ông thêm khinh bỉ?

Đầu óc vu vơ nghĩ đến những chuyện ấy, hắn chợt nhận ra có thứ gì đó ở nó không giống những lần trước hắn ngủ cùng một con đĩ. Thứ gì đó cản trở. Hắn nhìn mặt nó. Nó vẫn đang quay mặt sang một bên, đôi mắt nhắm nghiền, bờ môi nhỏ hé mở để lộ ra hàm răng đang cắn chặt. Nó đang đau đớn.

Một thằng khách làng chơi có cần phải quan sát con đĩ của mình cảm thấy thế nào trong cuộc truy hoan không? Không cần! Vì hắn là người bỏ tiền ra để chơi và vui chứ nó không phải là kẻ nhận được tiền để được yêu thương, trân trọng. Thế nên hắn vẫn tiếp tục làm công việc của mình, như đã làm hàng chục lần trước đây. Cảm xúc, đau đớn của một con đĩ không đủ sức kiềm hãm cơn động tình của giống đực.

Khi đã trút cả sinh lực vào cơ thể đàn bà của nó, hắn ngã người ra giường, thở hồng hộc và nhìn lên ánh đèn vàng vọt của căn phòng khách sạn đắt tiền. Nó, một con đĩ xinh đẹp được bọn đối tác tặng hắn thay lời cảm ơn cho những mức thỏa thuận dễ dãi mà hắn đã chấp thuận. Đàn bà, với hắn, ngoài cái chức năng làm vợ, làm mẹ, thì còn có thể dùng làm “quà”. Đàn bà lắm điều!

Hắn đứng dậy vào nhà tắm, mở vòi sen để dòng nước âm ấm chảy dọc cơ thể, cảm nhận sự dễ chịu của cơn thỏa mãn dục tính vừa trải qua. Lau khô người, hắn quấn chiếc khăn tắm rồi bước ra phòng ngoài. Nó đã đứng dậy sẵn, vội bước vào nhà tắm khi hắn vừa bước ra. Có lẽ hắn sẽ như những lần trước, bảo nó có thể về trước để kiếm thêm vài người khách, trả lại cho hắn cái không gian sang trọng của căn phòng khách sạn mà hắn không muốn có mùi của một con đĩ làm ô uế. Nhưng hắn đã không thể làm vậy, vì kịp nhìn thấy một thứ.

Một giọt máu.

Một giọt máu nằm trơ trọi giữa tấm drap giường trắng tinh, đỏ rực như bông hoa giữa nền tuyết trắng xóa. Hắn chợt nhớ lại khuôn mặt nó khi nãy. Cái nhăn mày, hàm răng cắn chặt, và đuôi mắt ươn ướt, cùng lời của bọn đối tác, “bảo đảm anh sẽ bất ngờ”. Có lẽ nào…

- Cô còn trinh? – Câu đầu tiên hắn hỏi khi nó bước ra khỏi phòng tắm.

Nó nhìn hắn, bối rối như đang cố chọn một thứ cảm xúc phù hợp để trưng lên mặt trong tình huống này.

- Không… vài phút trước đây thì đúng là tôi còn trinh. – Cuối cùng nó lại chọn khuôn mặt trơ lì cảm xúc khi lột bỏ bộ đồ ban nãy.

- Một con đĩ còn trinh trắng? – Hắn nhướn mày hỏi, như thể cái điều hắn vừa hỏi nó là điều kỳ lạ nhất trên cuộc đời này.

- Một con đĩ thì không được quyền còn trinh sao?

Hắn giật mình. Ngay cả trong từ điển tiếng Việt hay bất cứ cái định nghĩa nào về Đĩ, có bao giờ người ta quy định rằng, một con đĩ thì không được phép còn trinh trắng? Hay cái lằn ranh mong manh giữa Đĩ và Không Đĩ vốn dĩ chỉ là cái chữ Trinh đeo bám kiếp đàn bà hơn ngàn năm nay?

Thấy hắn đơ ra, nó cười khẩy, nụ cười nhếch mép mà hắn hay quẳng cho những con đĩ từng ngủ với hắn nay được nó quẳng thẳng vào mặt hắn. Hắn im lặng, cảm giác mặt nóng ran như có ai vừa tát hắn một cú đau điếng, rồi hắn nói với nó, giọng đầy bực dọc.

- Cô ra khỏi phòng đi, xong việc của cô rồi. Muốn đi đâu thì tùy.

Nó lại cười, nụ cười nhếch mép khó hiểu của một con đĩ. Và nó đi, biến mất khỏi căn phòng khách sạn sang trọng. Để lại hắn trằn trọc với những giấc mơ không hình hài. Trong giấc mơ nào đó, giọt máu trên giường mà nó để lại bỗng dưng lan rộng, hóa thành một vũng lầy nhớp nháp, hắn vẫy vùng trong đó, cố ngoi lên tìm cho mình con đường sống. Nó vẫn đứng đó, nhìn hắn và cười khẩy.

***

Sáng, ánh nắng gay gắt len lỏi qua tấm màn khép chưa kín của khách sạn làm hắn thức giấc. Hắn ngồi dậy, uể oải nhớ về những chuyện mình đã trải qua đêm qua, rồi tâm trí hắn bừng cháy khi nhìn thấy giọt máu đỏ vẫn còn trên drap nệm. Nó là thật. Một con đĩ còn trinh đã xuất hiện giữa cuộc đời hắn.

Hắn lắc đầu vài cái để trấn an mình, móc điện thoại, gọi một cuộc gọi đối với hắn là quan trọng.

- Anh xin lỗi vì hôm qua không về nhà, nhậu với mấy đối tác rồi ngủ lại nhà một đứa bạn, anh sợ về trễ làm phiền em. Ừ, anh đi làm luôn, chiều về gặp em nhé.

Hắn cúp máy, lương tâm không dợn lên chút gì là áy náy, tội lỗi. Đàn ông có thể ngủ với nhiều người đàn bà khác nhau nhưng luôn tự nhủ rằng trái tim mình chỉ có một người đàn bà duy nhất, và điều đó không hề là phản bội. Còn đàn bà? Đàn bà chỉ có thể ngủ với 1 người đàn ông duy nhất, nhưng trong tim vẫn còn vấn vương những người tình cũ. Với đàn ông và đàn bà, sự chung thủy được định nghĩa hoàn toàn khác nhau. Có lẽ vì vậy mà đàn ông và đàn bà chưa bao giờ hiểu hết về nhau, và cũng chính vì chưa hiểu hết về nhau, nên đàn bà và đàn ông vẫn luôn ma mị, ám ảnh nhau trong những vòng tròn luẩn quẩn, không tìm ra lối thoát.

Hắn sửa lại cổ áo sơmi rồi vào công ty, ánh mắt của vài đồng nghiệp nữ kín đáo nhìn theo hắn. Hắn vào phòng mình, vẫn còn nghe loáng thoáng sau lưng lời bàn tán.

- Chết chưa, hôm nay sếp có mùi nước hoa lạ, mùi của nữ nhé.

Hắn đưa tay áo lên ngửi. Là mùi của nó, mùi đĩ. Hắn chau mày, lấy chai nước hoa trên bàn làm việc ra rồi xịt vài phát vào áo, hi vọng rằng chai nước hoa trị giá vài triệu bạc của hắn có thể xua đi cái mùi đĩ rẻ tiền của nó. Có người gõ cửa phòng, rồi cô thư ký nhẹ nhàng bước vào, trình cho hắn mớ hồ sơ cần giải quyết. Không hiểu bất cẩn thế nào, ly cafê trên bàn hắn lại bị hất đổ, một giọt cafê văng vào áo hắn. Hắn ngẩn người nhìn vết dơ vừa xuất hiện trên áo mình trong khi cô thư ký rối rít xin lỗi, lau dọn.

Trong 1 tích tắc, vết cafê màu nâu sậm bỗng dưng hóa thành đỏ bầm, y như vết máu nó lưu lại trong tâm trí hắn từ tối qua. Hắn nhắm mắt, đưa tay bấm nhẹ vào thái dương, tất cả chỉ là ảo giác do cơn say còn sót lại, hắn tự nhủ.

- Cô ra ngoài, mua cho tôi cái áo sơmi khác. – Hắn nói với cô thư ký.

Ngoài trời, dù nắng đang gay gắt nhưng phía xa vẫn dợn vài đám mây đen.

***

Hắn về nhà khá muộn vì mãi mê giải quyết mớ giấy tờ còn tồn đọng. Vợ hắn mỉm cười bên mâm cơm còn bốc khói.

- Anh vào thay đồ rồi ra ăn cơm cùng mẹ con em. Bin ơi, bố về rồi nè con.

Con hắn nhảy từ sofa xuống rồi lao ra ôm chầm lấy hắn, bỏ mặc chương trình phim hoạt hình đang theo dõi. Hắn ôm con, hít lấy mùi da thịt trẻ con ngọt như sữa. Bỗng hắn lại giật mình khi lẫn trong mùi trẻ con đó, là mùi nước hoa của nó, mùi đĩ. Cái mùi nồng nồng, kích thích một cách quái đản. Phải chăng đây là mùi chung của bọn đĩ dùng để khơi gợi những ham muốn bên trong bọn đàn ông? Hắn rùng mình rồi nhanh chân vào nhà tắm.

***

Hắn làm tình cùng vợ.

Vợ hắn là một người phụ nữ chuẩn theo quan niệm á đông, tức là dạng phụ nữ không bao giờ thể hiện cảm xúc, suy nghĩ của mình trong việc gối chăn, vì sợ. Sợ rằng chồng hay người yêu sẽ đánh giá phẩm hạnh của mình qua những đòi hỏi thể xác mà đàn bà đáng lý phải được có. Vợ hắn thường im lặng, nằm im mà chờ đợi hắn dìu dắt qua những cảm xúc khác nhau của việc làm tình. Thỉnh thoảng, cô chỉ hưởng ứng bằng vài hơi thở gấp gáp hơn bình thường.

Nhưng nực cười nhất trong cuộc đời, mẫu người phụ nữ chuẩn mực á đông ấy, lại không còn trinh trắng khi về làm vợ hắn. Ngay đêm tân hôn, cô thỏ thẻ cùng hắn rằng, một tai nạn lúc còn bé khiến cái màng bé nhỏ tượng trưng cho tiết hạnh người phụ nữ của cô đã không còn. Hắn thoáng suy nghĩ, dĩ nhiên trong đầu hắn lướt qua tất cả những hình ảnh tởm lợm nhất mà thằng đàn ông có thể nghĩ đến khi nghe tin người mình yêu không còn trong trắng. Nhưng rồi hắn lại tự trấn an mình, hắn biết cô đủ lâu để hiểu rõ về con người cô, và hắn tin. Thế nên hắn vẫn luôn coi cô là vợ, người đàn bà duy nhất trong tim hắn, nhưng không phải người đàn bà duy nhất hắn ngủ cùng.

Hắn ghì chặt tay vợ mình xuống giường, một giọt mồ hôi từ người hắn rơi xuống dù máy điều hòa trong phòng vẫn đang bật. Một luồng hơi lạnh thổi qua lưng hắn, không gian và thời gian dường như đứng yên. Giọt mồ hôi của hắn ngưng đọng giữa không gian, chuyển sang màu đỏ như máu rồi vỡ tan trên gương mặt vợ hắn, cũng là lúc hắn bỏ cô ra, nằm thở từng hơi nặng nhọc. Vợ hắn vội lấy cái chăn che ngang thân thể, hình như ngay cả với chồng mình, cô cũng không thoải mái để lộ tấm thân trần.

- Anh… không được khỏe sao? – Cô ngập ngừng hỏi. Có lẽ trong giây phút đó, cô hỏi thẳng hắn rằng, vì sao anh dừng lại khi đang làm tình cùng em? Vì sao hắn không quan tâm đến việc cô đã thỏa mãn hay chưa, sẽ làm cho hắn thoải mái hơn. Nhưng đằng này, cô chỉ quan tâm đến sức khỏe của hắn.

- Ừ… anh… hơi mệt. Em tắm rồi ngủ đi.

Hắn bước khỏi giường, tránh ánh mắt của cô xoáy vào hắn từ phía sau. Vẻ mặt của vợ hắn khi làm tình, có nét gì đó phảng phất giống y như nó. Nhất là khi cô và nó khẽ nhăn mặt, cắn răng. Hắn thấy mình thật đốn mạt và khốn nạn. Liệu có bao nhiêu thằng đàn ông trên đời này đem cảm giác làm tình với vợ mình để so sánh với cảm giác làm tình cùng một con đĩ. Thứ tồi tệ nhất trên đời này không phải là ngủ với một người khác người mình yêu, mà là ngủ với người mình yêu trong khi tâm trí lại suy nghĩ về một người khác.

Hắn bật nắp chai rượu mạnh, rót một ly đầy rồi tự huyễn hoặc mình bằng thứ chất lỏng màu đỏ bên trong. Với hắn, từ lâu đã tách bạch con đàn bà thành hai thứ rõ ràng là trinh tiết và trinh phẩm. Một người vốn dĩ đã không còn trinh tiết như vợ hắn, nhưng bấy lâu nay vẫn giữ bản thân mình đúng tròn trách nhiệm của một người đàn bà, với hắn thì đã là đủ trinh phẩm. Nhưng một ả sinh viên nào đó dù chưa từng ngủ cùng ai nhưng ăn mặc lố lăng, hở hang để mọi người nhìn vào và không tin rằng ả còn trinh thì rõ ràng trinh tiết vẫn còn nhưng trinh phẩm đã mất.

Nói cho cùng, chữ trinh kia, ngoài người trong cuộc được biết tường tận ra, thì nó chỉ nằm đại khái ở một tầng suy nghĩ, nhận thức nào đó của những người xunh quanh mà thôi. Nhưng hắn không ngờ rằng cuộc đời mình lại có lần va vào một con đàn bà còn trinh trắng như nó. Hắn cười, cay đắng.

***

Gã đàn ông vẫn đứng, trân mắt nhìn nó rồi cười nhạt, mỉa mai, khạc vào mặt nó vài con chữ.

- Đồ đĩ.

Gã lại cười, nụ cười càng ngày càng rộng, méo mó đến kì dị.

Nó nằm rúm ró người trên tấm nệm nhàu nát, không mảnh vải che thân…

Nó giật mình, ngồi bật dậy, mồ hôi tuôn ra như tắm. Căn phòng trọ 9m2 chìm trong bóng tối đặc cứng, chỉ còn tiếng kim đồng hồ nhích từng giây một, uể oải. Nó lò mò lấy điếu thuốc rồi bật lửa hút, tay vẫn còn run rẫy. Giấc mơ bao nhiêu năm nay vẫn còn ám ảnh, khói thuốc lờ đờ xung quanh, nó gục mặt, cảm giác đau từ tim lại tràn về, nhói buốt.

***

Hắn đi dự tiệc, việc mặc trên người một bộ vest sang trọng, lượn lờ giữa những con người luôn coi mình là sang trọng đối với hắn không có gì là lạ, không làm hắn vui nhưng cũng chả làm hắn chán, chỉ đơn thuần là một việc cần làm. Nhưng khi hắn ra về, hắn chợt thấy nó, con đĩ còn trinh ám ảnh gã mấy ngày nay. Nó đang chậm rãi bước sau một người đàn ông đáng tuổi ba của hắn. Không cần suy nghĩ gì thêm, hắn biết rằng nó đang làm việc của một con đĩ.

Hắn cố bước khỏi cầu thang của khách sạn kiêm nhà hàng đang có sự kiện. Nhưng rồi chính bản thân hắn cũng không hiểu vì sao chân mình lại chọn một đường đi khác. Hắn chạy như bay theo nó, kịp lúc thấy nó và lão già đang đứng ở ngả rẻ của dãy phòng đánh số.

- Cô ta là bạn tôi và đêm nay cô ta có công việc phải giải quyết cùng tôi.

Hắn gằn từng tiếng một rồi kéo tay nó đi thật mạnh, trước sự ngạc nhiên của lão già.
- Anh làm cái gì vậy? Điên à? – Nó giật tay ra khỏi tay hắn khi cả hai đã đứng trong một con hẻm nhỏ cạnh khách sạn.

- Cô làm cái giống gì ở đây? – Nó hỏi, dù biết thừa câu trả lời.

- Làm đĩ. Anh biết chuyện đó mà.

- Cô ngủ với cả lão già đáng tuổi ông nội mình?

- Ai nói với anh rằng một con đĩ có quyền chọn khách?

- Cô… cô đúng là một con đĩ.

- Không, tôi nghĩ lại rồi, lúc này anh phải gọi tôi là một cô chân dài, vì người tôi ngủ cùng là một đại gia. Còn khi tôi ngủ với anh, anh có thể gọi tôi là một con đĩ. Giá trị của một con đĩ nằm ở thằng đàn ông mà nó phục vụ, thế nên chỉ có bọn đàn ông thấp kém như anh mới mở miệng gọi tôi là một con đĩ.

Bốp!

Hắn vung tay tát nó một cái nảy lửa, rồi run rẫy nhìn tay mình. Hắn không hiểu vì sao lại tát nó, sĩ diện một thằng đàn ông bị đàn bà đay nghiến, hay sĩ diện của một thằng giám đốc bị một con đĩ dạy đời.

Nó đưa tay chỉnh lại vết son môi bị lem vì cái tát của hắn, cười lạnh lùng rồi móc điện thoại ra trả lời.

- Em xin lỗi, chỉ vài việc cá nhân thôi, bây giờ em quay lại phòng ngay.

Nó nhìn hắn, im lặng, rồi đưa hắn một cái namecard.

- Nếu anh còn muốn gặp tôi thì cứ gọi số điện thoại này.

Và nó bỏ đi mất, để lại hắn đứng nhìn cái namecard rồi cười chua chát, một con đĩ mà cũng có namecard…

***

Quán cafê chiều chạng vạng, nó và hắn ngồi nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ, Sài Gòn lạ, mới nắng gay gắt rồi có thể trút mưa ầm ầm. Những con người sống ở Sài Gòn cũng lạ, mới thù hận rồi có thể quay qua yêu thương nhau.

- Anh muốn tôi chỉ ngủ với một mình anh?

- Ừ, và tôi sẽ đảm bảo cung cấp đủ tiền để cô sống.

- Anh muốn chứng minh rằng mình có thể biến tôi thành chân dài?

Hắn im lặng.

- Đừng tự ép buộc bản thân anh phải có trách nhiệm với sự trinh trắng của tôi. – Nó nói, lại nhếch mép cười mỉa mai.

Có lẽ nó nói đúng, hắn đang tự ép mình vào cái ý nghĩ bản thân phải có trách nhiệm cho việc lấy đi sự trong trắng của nó. Nhưng hắn biết, chỉ có làm vậy tâm trí hắn mới thanh thản, mới có thể thoát ra khỏi vũng lầy nhớp nhúa màu đỏ sậm của máu mà đêm nào hắn cũng vẫy vùng tìm đường sống. Nó ám ảnh hắn đến mức mê dại.

- Cô đồng ý chứ?

Nó thoáng suy nghĩ rồi gật đầu. Bao nhiêu con đĩ đủ khả năng từ chối một thằng đàn ông muốn làm khách hàng độc quyền của mình? Làm đĩ nói cho cùng cũng là một cuộc kinh doanh thân xác, khi thỏa thuận được các điều khoản mà hai bên cùng chấp thuận, thì người sản xuất sẽ chỉ cung cấp cho một người mua nhất định mà thôi.

***

Nó và hắn vẫn thường xuyên gặp nhau trong căn phòng khách sạn sang trọng. Sau mỗi lần làm tình, hắn đã có thể ôm nó vào lòng và chìm vào giấc mộng không còn vết máu đỏ. Đôi lần hắn tự hỏi, thứ mùi đĩ trên người nó đã biến đâu mất? Hay giờ đây nó đã là một cô chân dài cặp kè cùng đại gia là hắn nên sẽ không còn thứ mùi đó? Hắn kéo nó vào người, cố hít một hơi thật sâu, nhưng vẫn không cảm nhận được thứ gì xa lạ.

Có lần, trong câu chuyện phiếm sau khi làm tình cùng nhau, hắn kể cho nó nghe.

- Hôm qua đi nhậu, bạn anh kể, chơi đĩ bây giờ rẻ thật, nó dắt một con bé mới gặp lần đầu tiên đi ăn uống, cafê rồi thì con bé đồng ý về khách sạn ngủ cùng nó, chưa tới 500 ngàn. – Hắn cười nhạt.

Nó chăm chú nhìn hắn, ánh mắt bỗng dưng kỳ lạ đến khó hiểu. Và nó nói, rất nhẹ nhưng đủ để đè lên tâm trí hắn.

- Sao anh không nghĩ, con nhỏ đó sẽ kể cho bạn nó nghe rằng, đĩ đực bây giờ rẻ thật, chẳng tốn một xu nào cho nó mà nó còn phải dẫn mình đi ăn và trả tiền khách sạn. Đĩ hay không đĩ, rẻ hay không rẻ, tùy vào vị trí mình đang đứng mà nhận định thôi.

Nó nói rồi dụi đầu vào ngực hắn, nhắm mắt, cố kéo mình vào giấc ngủ… để mặc cho hắn nằm đó, tâm trí kẹt trong cái vòng Đĩ và Không Đĩ.

***

Hắn và nó có lẽ sẽ tiếp tục mối quan hệ đó cho đến một ngày mà hắn chán nó, hay nó kiếm được một đại gia có thể đưa ra số tiền nhiều hơn hắn để biến nó thành của riêng. Nhưng đã có một người đàn bà đến gõ cửa phòng trọ của nó, là cô, vợ hắn.

Thứ linh cảm, giác quan kỳ bí của đàn bà cho cô biết cô đang phải san xẻ chồng mình cùng một người phụ nữ khác, và cũng cái giác quan bí ẩn đó dẫn cô đến gặp nó.

Cô và nó ngồi ở ngay quán cafê mà nó và hắn đã ngồi lần đầu tiên, thằng Bin con hắn chạy chơi ngoài sân quán. Cô nói không nhiều, chủ yếu chỉ là những câu sáo rỗng của bọn đàn bà muốn giành chồng mình về từ tay một con đĩ. Nó im lặng nhìn cô, tự hỏi cô là loại đàn bà gì mà có thể hạ mình năn nỉ một con đĩ giành mất chồng mình, trong khi, cô có thể túm lấy nó, vả cho vài bạt tai rồi cho thêm mấy lời đe dọa sống chết. Đàn bà khi ghen, kinh khủng lắm.

Nhưng cô vẫn chỉ nói, cho đến câu cuối cùng thì cô khóc, vỡ òa. Câu nói mà nhiều năm sau nó vẫn ám ảnh.

- Có lần… anh quan hệ cùng tôi, nhưng… lại gọi nhầm tên cô.

Nó nhíu mày, còn cô thì khóc… thằng Bin thấy mẹ mình khóc liền chạy nhào tới, vừa nắm tay lại đánh nó, vừa khóc theo.

Nó ngồi yên cho thằng nhóc đánh, im lặng nhìn tấn trò đời trước mắt rồi hít một hơi dài, chỉ nói 3 chữ và dứng dậy ra về.

- Đồ đàn bà.

***

Nó nhắn tin cho hắn, một trong những lần hiếm hoi nó chủ động nhắn tin đòi gặp hắn. Nó ngồi yên tại phòng khách sạn, nhìn gương mặt mình qua tấm gương trang điểm, hình như từ khi quen hắn, nó bớt dùng phấn son. Có lần, khi thức dậy bên hắn, nó lấy tay che mặt, hắn gỡ tay nó ra, nhìn vào khuôn mặt không trang điểm của nó và nói nhẹ nhàng.

- Cái chất đàn bà trong em rất đậm đặc.

Nó không hiểu chất đàn bà trong nó là gì, cũng không hiểu hắn đã cảm nhận được gì, nhưng nhìn nụ cười của hắn, nó hiểu đó là một lời khen. Có tiếng gỏ cửa phòng và hắn bước vào, nhìn nó mỉm cười, như mọi lần gặp nhau. Nó ôm lấy hắn rồi dìu hắn xuống giường, lớp quần áo vướng víu nhanh chóng được rủ bỏ, để lại hai thân xác trần trụi bên nhau. Cơ thể hắn vẫn vậy, cao to và phả thứ hơi ấm xua đi những băng giá trong tâm hồn nó.

Khi hắn đi sâu vào người nó, nó im lặng, nhắm ghì mắt, nhưng vẫn kịp thấy nét bối rối, hoang mang trên gương mặt hắn. Cuộc làm tình giữa nó và hắn rơi vào một khoảng lưng chừng, rời rạc, hắn bỗng dưng xa cách, nghi ngờ, trong khi nó vẫn nhìn hắn, ánh mắt vô hồn như lần đầu tiên gặp nhau.

Tàn cuộc, hắn ngồi nhỏm dậy, ngập ngừng…

- Em…

Nó đứng dậy, trần truồng trước mặt hắn để hắn nhìn thấy một bên má đùi nó là vệt máu đỏ. Hắn chau mày, như đang cố hiểu những gì đang diễn ra trước mắt mình. Rồi thì hắn thấy trên giường đọng lại một giọt máu đỏ thẫm, y như ngày đầu tiên hắn làm tình cùng nó.

Nó tới bên bàn trang điểm, mở giỏ xách, quẳng cho hắn tờ giấy màu hồng nhạt. Là tờ thanh toán cho dịch vụ phục hồi màng trinh tại một thẩm mĩ viện vớ vẩn nào đó ở đất Sài Gòn.

- Anh hiểu chứ, anh chả có trách nhiệm gì với sự trong trắng của tôi đâu, đừng trở thành thằng ngốc trong trò chơi này nữa… Về với vợ con anh đi.

Nó gom mớ quần áo còn trên sàn nhà, nhanh chóng mặc lại rồi bước ra cửa. Hắn vẫn ngồi đấy, im lặng nhìn tờ thanh toán, khó khăn lắm mới cất lên được 1 tiếng.

- Em!

Nó dừng bên cửa phòng, không quay mặt lại nhìn hắn, bờ vai nhỏ run run…

- Anh yên tâm đi, em là một con đĩ chuyên nghiệp, thế nên chắc chắn không bao giờ có chuyện em đi yêu 1 thằng khách hàng của mình đâu. Về đi!

Nó mở cửa và bước đi, lặng lẽ rời khỏi căn phòng sang trọng.

Xung quanh hắn mùi đĩ lại nồng nặc, nhấn chìm hắn trong mớ cảm xúc hỗn độn không hình hài. Hắn thả người xuống nệm, rồi quay mặt nhìn giọt máu đỏ nằm kế bên mình. Giọt máu chuyển sang thẫm đen trong ánh đèn vàng vọt.

Và có lẽ cả cuộc đời hắn không bao giờ thấy được giọt nước mắt còn chưa kịp khô nơi cửa phòng…

 END.

Share on Google Plus

About TAC

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Post a Comment